Tuy nhiên, chỉ vì một lý do nào đó, hay những mâu thuẫn nhỏ trong cuộc sống thường ngày không được giải quyết đã khiến cho mối quan hệ tình cảm gia đình tốt đẹp bị rạn nứt, kéo theo đó là những ngày tháng tranh chấp, khiếu kiện, hòa giải không thành và kết quả là đưa nhau ra pháp luật, giải quyết bằng một phán quyết của Tòa án. Là Kiểm sát viên với công tác kiểm sát giải quyết các vụ việc dân sự, đã tham gia nhiều phiên tòa, giải quyết nhiều vụ việc có tính chất, mức độ khác nhau. Nhưng có lẽ, phiên tòa xét xử vụ án "Kiện đòi tài sản" đã được Tòa án nhân dân huyện Cẩm Mỹ xét xử, với vai trò là Kiểm sát viên tham gia phiên tòa sơ thẩm đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ và trăn trở. Vụ án được Tòa án nhân dân huyện Cẩm Mỹ thụ lý vào tháng 03 năm 2016 với quan hệ tranh chấp được xác định ban đầu là "Tranh chấp hợp đồng vay tài sản", nguyên đơn trong vụ án là bà Lê Thị Lan, sinh năm 1968 và bị đơn là bà Lê Thị Cúc và ông Lê Văn Thể, bà Lan và bà Cúc có mối quan hệ là chị em ruột với nhau, ông Thể là chồng của bà Cúc, em rể của bà Lan. Nội dung vụ án như sau: n ăm 2010 bà Lan có cho vợ chồng bà Cúc và ông Thể mượn 3000 USD (đô la Mỹ) và 50 triệu đồng Việt Nam. Thời điểm hai bên giao nhận tiền thì không lập giấy tờ gì, một năm sau mới lập tờ giấy do bà Cúc, ông Thể viết với nội dung là “Giấy gởi tiền” và không đề ngày tháng. Hai bên khi vay chỉ thỏa thuận lãi miệng với nhau, không ghi vào giấy và không thỏa thuận thời gian trả. Đến năm 2013 bà Lan và ông Thể, bà Cúc có thỏa thuận quy hết tiền đô ra tiền Việt tức tương ứng gốc là 110,000,000 đồng (có lẽ ra 3,000,000 đồng thì bà Cúc đã trả cho bà Lan). Quá trình vay tiền, bà Cúc đã trả lãi cho bà Lan từ năm 2010 đến tháng 9/2013 thì giữa 2 chị em xảy ra xích mích nên bà Cúc không trả lãi nữa. Do vợ chồng bà Cúc, ông Thể không chịu trả tiền và còn đòi hành hung khi bà Lan đến đòi nợ nên bà khởi kiện yêu cầu vợ chồng người em gái ruột trả 110 triệu tiền gốc và tiền lãi phát sinh. Trong suốt quá trình giải quyết vụ án và tại phiên tòa, bà Cúc không thừa nhận đây là khoản vay mà là khoản tiền bà Lan gửi vợ chồng bà giữ giùm vì bà Lan một thân một mình, hay bệnh tật phải đi bệnh viện nên nhờ bà Cúc giữ giúp. Vì bà đang còn giữ số tiền này nên bà Lan yêu cầu thì bà sẽ trả nhưng bà chỉ thanh toán khi nào bà Lan giải quyết xong tranh chấp một vụ án khác tại Tòa án nhân dân huyện Xuân Lộc đang thụ lý, giải quyết. Sự việc tranh chấp tài sản kéo dài đến ngày hôm nay theo bà Lan và bà Cúc xuất phát từ mâu thuẫn vì sự phân chia tài sản của cha mẹ để lại dẫn đến hai chị em có sự xích mích kiện đòi tài sản với nhau. Ông Thể không đến Tòa án làm việc và không tham gia phiên tòa vì phải chăm sóc cho người con bị tật nguyền, theo biên bản Tòa án lấy lời khai tại nhà ông Thể, ông thống nhất là có giữ số tiền này và đồng ý cùng vợ là bà Cúc trả lại 110 triệu cho bà Lan. Tại phiên tòa, bà Lan xin rút yêu cầu khởi kiện về tiền lãi và chỉ yêu cầu vợ chồng người em gái trả số tiền gốc là 110 triệu đồng. Tuy nhiên, điều đáng nói là phiên tòa bị ngắt quãng nhiều lần vì Thẩm phán – Chủ tọa phiên tòa phải nhắc nhở các bên đương sự tránh bức xúc mà có lời lẽ và hành vi cư xử không đúng mực với nhau, tôn trọng Hội đồng xét xử, Kiểm sát viên… Khi Hội đồng xét xử nghị án, hai chị em không thôi buông những lời trách móc, xỉ vả lẫn nhau, và chỉ dừng lại khi bị nhắc nhở, lúc này trong họ sự hơn thua, ai đúng ai sai là quan trọng hơn tất cả. Với vai trò là Kiểm sát viên, bên cạnh việc làm rõ tình tiết, chứng cứ nội dung vụ án theo đúng quy định, tôi đã giải thích cũng như phân tích để bà Lan và bà Cúc có cơ hội nhìn nhận lại tình thân, mối quan hệ giữa họ, việc ai đúng ai sai, tài sản thì có thể giải quyết xong nhưng tình cảm chị em của 02 bà mới là điều quan trọng nhất, khi mất đi sẽ khó có gì thay thế được, đối với vấn đề này cả bà Cúc và bà Lan đều im lặng. Phiên tòa khép lại, vụ án cũng được giải quyết xong, vợ chồng bà Cúc phải có trách nhiệm trả tiền gốc 110 triệu cho bà Lan, nguyện vọng của cả hai đã được giải quyết, nhưng kết thúc phần tuyên án, bước đi của 02 chị em về hai hướng, bà Lan đang ốm đau bệnh tật không có người thân, bà Cúc tất tả quay về với người con đang bệnh tật, thứ đọng lại trong những người tiến hành tố tụng, người tham gia phiên tòa là những mảnh vỡ không thể hàn gắn giữa hai chị em ruột vốn từng rất thương nhau, nghĩ đến nhau. Điều đó khiến cho tôi luôn suy nghĩ, là người cán bộ kiểm sát bên cạnh nhiệm vụ kiểm sát việc giải quyết các vụ việc, công tác tuyên truyền pháp luật, giáo dục ý thức chấp hành pháp luật trong nhân dân thì việc giải thích, chia sẻ, gắn kết tình cảm con người để họ sống đẹp và tốt hơn là việc làm rất cần thiết và ý nghĩa.
Lê Thị Mỹ Hạnh – VKSH Cẩm Mỹ
Ý kiến bạn đọc